[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

/

Chương 66: Sau này việc đặt ống ở khu Đỏ giao hết cho cậu đấy

Chương 66: Sau này việc đặt ống ở khu Đỏ giao hết cho cậu đấy

[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

Tuyết Lê Đôn Nãi

10.635 chữ

09-07-2026

Ngô Phàm bị câu nói này làm cho cứng họng.

Ông muốn cãi lại, nhưng lại chẳng tìm được lý do nào.

Bởi vì ông đã tận mắt nhìn thấy.

Thao tác mượt mà cỡ đó, đôi tay vững vàng cỡ đó, lại còn căn góc chuẩn xác đến thế.

Đâu phải cứ đọc sách là học được.

Nhưng nếu không phải học từ sách, thì cậu ta học kiểu gì?

Ngô Phàm nghĩ mãi không ra.

"Thôi được rồi, là do thiên phú."

Ngô Phàm lắc đầu, quay người rời đi.

Đi được vài bước, ông lại ngoái đầu nói với lại một câu:

"Sau này việc đặt ống ở khu Đỏ giao hết cho cậu đấy."

Lục Thần không đáp lời.

Nhưng thực ra trong bụng hắn lại cực kỳ sẵn lòng.

Mỗi lần thao tác đặt ống đều là điểm kinh nghiệm cả.

Thanh tiến độ của kỹ thuật đặt ống nội khí quản hiện tại đang là 0/100.

Kỹ năng cấp đại sư mà, mỗi điểm tiến độ đều cần một lượng lớn thực hành thực tế mới đẩy lên được.

Khu Đỏ lại là nơi có tần suất đặt ống cao nhất toàn viện.

Thế này chẳng khác nào mở sẵn cho hắn một đường cao tốc cày điểm kinh nghiệm.

...

Đội vận chuyển bệnh nhân đã đến.

Bác sĩ và điều dưỡng của ICU mang theo máy thở di động tới để bàn giao.

Bác sĩ ICU là một bác sĩ điều trị trẻ tuổi mới ngoài ba mươi. Anh ta nhìn lướt qua vị trí ống nội khí quản cùng thông số trên máy thở rồi gật gù.

"Ai đặt ống thế?"

"Là tôi." Lục Thần đáp.

Bác sĩ ICU đánh giá hắn từ đầu đến chân một lượt.

"Vị trí rất chuẩn, độ sâu cũng vừa vặn, cậu làm bao nhiêu lần rồi?"

"Lần đầu tiên."

Khóe miệng bác sĩ ICU giật giật.

"Người khoa cấp cứu các cậu nói chuyện đều hài hước thế này à?"

"Không phải hài hước đâu, là nói thật đấy."

Mạnh Yến đứng cạnh bồi thêm một câu.

"Cậu ấy nói thật đấy, đúng là lần đầu tiên."

Bác sĩ ICU nhìn Mạnh Yến, rồi lại quay sang nhìn Lục Thần.

"Thôi được rồi, lần đầu tiên, bộc lộ độ 3, làm một phát ăn ngay. Tôi cứ coi như khoa cấp cứu các người đang trêu tôi vậy."

Anh ta lắc đầu, đưa bệnh nhân chuyển đi.

Phòng cấp cứu chìm vào yên tĩnh.

Lục Thần quay lại vị trí làm việc, mở bảng hệ thống ra.

【Ting!】

【Hệ thống phát hiện ký chủ hoàn thành thao tác kỹ thuật đặt ống nội khí quản (đường thở khó, bộc lộ độ 3, thành công trong một lần)】

【Đánh giá thao tác: Cấp S】

【Kích hoạt hiệu ứng cộng thêm đặc biệt: Lần đầu tiên sử dụng kỹ năng mới đã đạt thao tác hoàn mỹ, phần thưởng kinh nghiệm lần đầu ×3】

【Kích hoạt hiệu ứng cộng thêm đặc biệt: Phần thưởng kinh nghiệm thêm cho đường thở khó ×2】

【Đang tổng kết kinh nghiệm kỹ năng...】

【Kỹ thuật đặt ống nội khí quản (Cấp đại sư): Tiến độ 0/100 → 12/100】

Loáng cái đã tăng 12 điểm.

Hiệu ứng cộng thêm lần đầu cộng với hiệu ứng đường thở khó, mức tăng này vô cùng khả quan.

Cứ theo đà này, chỉ cần duy trì tần suất đặt ống cao ở khu Đỏ, tiến độ của kỹ năng này sẽ cày lên rất nhanh.

【Chẩn đoán học nội khoa (Cấp thành thạo): Tiến độ 93/100 → 95/100】

Tăng thêm 2 điểm.

Chẩn đoán và xử lý trạng thái hen ác tính cũng được tính vào phạm trù Chẩn đoán học nội khoa.

Cộng thêm vài ca bệnh nội khoa khác xử lý ban ngày, tổng cộng đã đẩy lên được 2 điểm.

Chỉ còn cách cấp tinh thông 5 điểm nữa thôi.

【Tổng điểm biết ơn hiện tại: 35 → 62 điểm】

Điểm biết ơn tăng 27 điểm.Tình trạng của bệnh nhân này khá nguy kịch, điểm biết ơn nhận được sau khi cấp cứu thành công cũng tương đối khá.

Lục Thần nhìn những con số trên bảng điều khiển, thầm tính toán.

Kỹ năng đặt ống nội khí quản này đến thật đúng lúc.

Nếu không có nó, hôm nay hắn đã chẳng thể một mình xử lý ca bệnh này.

Đường thở khó bộc lộ độ 3, đổi lại là hắn trước kia khi chưa có hệ thống hỗ trợ, chắc chắn không thể nào đặt ống vào nổi.

Không đặt được thì sao?

Hoặc là đợi người bên khoa Gây mê qua, nhưng gọi họ sang cũng mất ít nhất ba đến năm phút.

Hoặc là chọc màng giáp nhẫn, nhưng đó là thủ thuật xâm lấn, rủi ro lớn hơn nhiều.

Vào thời khắc khẩn cấp khi nồng độ oxy trong máu tụt xuống 72% đó, ba đến năm phút chờ đợi có thể phải đánh đổi bằng cả một mạng người.

Hệ thống đã cho hắn kỹ năng này.

Hắn dùng nó cứu sống một mạng người.

Thế là đủ rồi.

......

Lục Thần tắt bảng điều khiển hệ thống.

Đúng lúc này, Triệu Nhã Cầm từ bên ngoài bước vào.

"Bên ICU nhận người rồi, tình trạng bệnh nhân đã ổn định."

"Vâng."

"Lục Thần này."

"Dạ chị Triệu."

"Ca đặt ống hôm nay của cậu..."

Triệu Nhã Cầm ngồi xuống đối diện hắn, vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Nói thật, lúc đó trong lòng chị cũng không nắm chắc đâu. Đường thở khó bộc lộ độ 3, đổi lại là chị thì chị cũng chẳng dám đảm bảo sẽ thành công ngay lần đầu."

"Nhưng chị vẫn để em làm."

"Vì chị thấy ánh mắt của cậu không giống như đang chém gió."

Lục Thần mỉm cười.

"Chị Triệu, cơ sở phán đoán này của chị hơi tâm linh đấy."

"Đôi khi tâm linh còn hiệu nghiệm hơn cả khoa học. Ba mươi giây thao tác vừa rồi của cậu, chị nhìn từ đầu đến cuối, không có lấy một động tác thừa."

Triệu Nhã Cầm nhìn hắn.

"Kỹ thuật xoay ống thông đưa vào đó của cậu là ai dạy thế?"

"Em tự mày mò thôi ạ."

"Cậu tự mày mò ra á?"

"Vâng."

Triệu Nhã Cầm im lặng vài giây.

"Thôi được rồi, tóm lại cậu nói gì chị cũng tin, chị tin là được chứ gì."

"Chị Triệu anh minh."

"Bớt nịnh hót đi, hôm nay cậu vẫn còn ca trực ở khu Đỏ đấy, đừng có mà lười biếng."

"Rõ ạ."

Triệu Nhã Cầm đứng dậy rời đi.

Đi được hai bước, cô lại quay đầu dặn thêm một câu.

"À đúng rồi, lần sau gặp phải ca đường thở khó, cứ nói thẳng là cậu làm được, không cần giải thích là lần thứ mấy đâu."

"Sao thế ạ?"

"Vì cậu cứ mở miệng ra là 'lần đầu tiên', huyết áp của mấy người xung quanh khéo còn tăng cao hơn cả bệnh nhân đấy."

Lục Thần ngẩn người, rồi bật cười.

Triệu Nhã Cầm xua tay rồi bước đi.

......

Hơn bốn giờ chiều.

Khu Đỏ lại tiếp nhận thêm một bệnh nhân.

Một cụ bà sáu mươi hai tuổi vô tình nuốt phải hạt lạc, bị kẹt ngay trong khí quản.

Dị vật đường thở.

Khi Lục Thần đến nơi, cụ bà đang ho sặc sụa, mặt nghẹn đến đỏ gay.

Người nhà bên cạnh cuống cuồng hết cả lên.

"Mẹ tôi lúc ăn lạc bị sặc một cái, sau đó cứ ho suốt, không khạc ra được!"

Lục Thần nhanh chóng dùng Mắt Chân Thực quét qua một lượt.

【Mắt Chân Thực quét hoàn tất】

【Thông tin bệnh nhân: Nữ, 62 tuổi】

【Lý do vào viện: Ho sặc sụa liên tục 30 phút sau khi hít phải dị vật】

【Chẩn đoán của Mắt Chân Thực: Dị vật phế quản chính bên phải (mảnh hạt lạc), tắc nghẽn một phần đường thở】

【Mức độ nguy hiểm: Trung bình - Cao】【Triệu chứng hiện tại: Ho kích ứng liên tục, rì rào phế nang phổi phải giảm, nồng độ oxy trong máu 91%】

【Đề xuất: Nội soi phế quản khẩn cấp để gắp dị vật; nếu điều kiện không cho phép, có thể tiến hành đặt ống nội khí quản hỗ trợ thông khí rồi chuyển lên tuyến trên xử lý】

【Cảnh báo: Dị vật có nguy cơ di chuyển xuống vùng dưới thanh môn, gây tắc nghẽn đường thở hoàn toàn】

Lục Thần nhanh chóng đánh giá tình hình.

Hiện tại mới chỉ tắc nghẽn một phần, chưa tắc hoàn toàn.

Bệnh nhân vẫn ho và thở được, chỉ là tiếng thở yếu đi.

"Cho thở oxy trước, mở đường truyền tĩnh mạch, chuẩn bị sẵn dụng cụ đặt ống cấp cứu đề phòng dị vật di chuyển, đồng thời gọi ngay cho khoa hô hấp yêu cầu nội soi phế quản khẩn cấp."

Phương án xử lý đưa ra vô cùng rõ ràng, dứt khoát.

Mạnh Yến lập tức làm theo.

Phía khoa hô hấp bắt máy, báo lại rằng trong vòng mười phút nữa sẽ sắp xếp được máy nội soi phế quản.

Nhưng ngay trong lúc chờ đợi, cụ bà bỗng ho sặc sụa, cả người co gập lại.

Rồi tiếng ho đột ngột bặt đi.

Không phải là đã khạc ra được dị vật.

Mà là dị vật đã di chuyển.

Nồng độ oxy trong máu trên máy Monitor bắt đầu tụt dốc không phanh.

96%.

92%.

88%.

"Dị vật di chuyển rồi!" Lục Thần bật dậy.

Hắn lập tức kích hoạt Mắt Chân Thực để xác nhận lại.

Quả nhiên, mảnh hạt lạc đã trôi từ phế quản chính bên phải xuống vùng dưới thanh môn, gây tắc nghẽn đường thở gần như hoàn toàn.

Sắc mặt cụ bà nhanh chóng tím tái, hai tay bấu chặt lấy ga giường, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng.

Đây là biểu hiện điển hình của tắc nghẽn đường thở hoàn toàn.

Không thể phát âm, không thể ho, không thể thở.

"Dùng thủ thuật Heimlich được không?" Mạnh Yến vội hỏi.

"Không được, bà cụ đang nằm, hơn nữa tuổi đã cao, lực ép của thủ thuật Heimlich có thể làm gãy xương sườn."

Đầu óc Lục Thần nhảy số liên tục.

Mười phút nữa mới có máy nội soi phế quản.

Mười phút là quá lâu.

Bệnh nhân bị tắc nghẽn đường thở hoàn toàn chỉ cần ba đến năm phút là sẽ ngưng tim do thiếu oxy.

Phải lập tức thiết lập đường thở ngay.

Nhưng trong khí quản lại đang có dị vật.

Đặt ống trực tiếp có được không?

Lục Thần nhanh chóng mô phỏng các bước trong đầu.

Kỹ thuật đặt ống nội khí quản cấp đại sư lập tức cho hắn câu trả lời.

Được.

Bản thân việc đặt ống sẽ không đẩy dị vật vào sâu hơn, bởi đường kính đầu ống nhỏ hơn độ rộng của khe thanh môn. Sau khi ống đi vào khí quản, giữa dị vật và ống thông vẫn còn khe hở.

Hơn nữa, sau khi đặt ống có thể cung cấp oxy qua đường này, đồng thời luồn ống hút đờm vào trong để thử chạm và điều chỉnh vị trí dị vật.

Quan trọng nhất là, khi đã có ống nội khí quản làm đường dẫn, máy nội soi phế quản sau đó có thể luồn thẳng qua ống thông vào khí quản để gắp dị vật ra.

Đây là phương án tối ưu nhất.

"Chuẩn bị đặt ống!"

"Lại đặt ống à?" Tôn Cát đứng cạnh buột miệng thốt lên.

Lục Thần chẳng buồn để ý đến hắn.

"Chị Mạnh, đèn soi thanh quản, ống thông số 7, nòng dẫn, nhanh lên!"

Tốc độ làm việc của Mạnh Yến cực kỳ cao.

Bộ dụng cụ đặt ống vừa thu dọn xong chưa đầy hai mươi phút, giờ lại phải lấy ra dùng tiếp.

Cô bày sẵn dụng cụ ra với tốc độ nhanh nhất có thể.

Lục Thần bước đến đầu giường.

Ca này nhẹ nhàng hơn ca trước.

Tình trạng đường thở của cụ bà không quá phức tạp.

Phân độ Mallampati mức 2, thanh môn bộc lộ tương đối rõ ràng.

Dù vậy, Lục Thần vẫn không dám lơ là.

Bởi vì điểm khó của ca này không nằm ở việc bộc lộ thanh môn.Mà là do trong khí quản có dị vật.

Hắn phải vừa đặt ống, vừa cẩn thận không để đầu ống thông đẩy dị vật vào sâu hơn.

Đưa đèn soi thanh quản vào.

Bộc lộ thanh môn.

Bộc lộ độ 2, nhìn thấy được phần lớn dây thanh âm.

Phía dưới thanh môn, lờ mờ thấy được mảnh hạt lạc đang kẹt lại.

Ánh mắt Lục Thần dừng lại trên mảnh vỡ đó chưa đầy một giây.

Sau đó, hắn điều chỉnh góc độ ống thông, tránh vị trí dị vật đang kẹt.

Đầu ống thông trượt qua bên hông dị vật, đi vào khí quản.

Không hề chạm vào dị vật.

Lách qua một cách hoàn hảo.

Ống thông đã vào đúng vị trí.

Bơm bóng chèn, nghe phổi xác nhận.

Tiếng thở hai bên phổi đã phục hồi.

Nối với máy thở.

Chỉ số oxy trong máu bắt đầu tăng trở lại.

Toàn bộ quá trình, từ lúc cầm đèn soi thanh quản đến khi cố định xong ống thông, chỉ mất hai mươi hai giây.

Nhanh hơn lần trước tận tám giây.

"Báo cho khoa hô hấp, nói bệnh nhân đã được đặt ống xong, ống thông đã vào đúng vị trí. Bảo họ mang thẳng máy nội soi phế quản qua đây, gắp dị vật ra qua đường ống thông."

Lời chỉ đạo của Lục Thần vô cùng rõ ràng và dứt khoát.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!